tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi

Có cả một thế hệ cầu thủ, nhất là từ Pháp, lớn lên và được truyền cảm hứng bởi đôi chân ma thuật của Henry. Saliba - cầu thủ người Pháp duy nhất trong đội hình một của Arsenal mùa này - không phải ngoại lệ. Sinh ra ở Bondy - khu ngoại ô ở Đông Bắc Paris - năm 2001 Khi bạn biết cách chấp nhận bản thân như nó-vốn-là, bạn sẽ cảm thấy thoải mái và cởi mở hơn trong chuyện ấy. Bạn biết mình xứng đáng được yêu, được trải nghiệm niềm vui và khoái cảm khi ái ân.  Vậy Có Tips Nào Để Tôi Cảm Thấy Tự Tin Hơn Không? Câu trả Học một số cụm từ tiếng Anh bạn có thể sử dụng khi kết bạn, bao gồm giới thiệu và một số chủ đề hội thoại đơn giản. 112 cụm từ với âm thanh. Chú ý là bạn cũng có thể dùng thêm từ " years old (tuổi)" đằng sau, ví dụ " I'm forty-seven years old (tôi bốn Thật vây! Sự cảnh tỉnh tâm hồn đi từ bài học. Bài học quan trọng nhất mà tôi và bạn có thể thấy đó là chúng ta nên học cách đương đầu với khó khăn trong cuộc sống.Khó khăn ở đây không chỉ đơn giản là "không có giày "mà đó chính là sự thiếu thốn về mọi mặt cả thể chất lẫn tinh thần.Bởi Nàng biết y không yêu nàng, nên cũng không níu kéo y. Nàng chỉ mong y có thể toàn tâm toàn ý ở bên cạnh người mình yêu. Ngoài ra còn có sự hy sinh trong tình yêu của hoàng hậu, của Ngô phi, và của Lưu phi. Nhìn chung "Vượt qua ngàn năm yêu chàng" là một bộ tiểu thuyết hay. Wie Flirten Männer Die Es Ernst Meinen. “Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại” – Tuổi 20, những năm tháng quyết định cuộc đời của bạn trôi qua như thế nào? Chênh vênh, sợ hãi, xa lạ với chính bản thân mình hay rực rỡ như một đóa hoa?Nội dung chínhTuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại – Những cái “dại” đầy bỡ ngỡThông tin chung về cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa DạiVài nét về tác giả Trang XtdNội dung chính của cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa DạiBắt gặp những bông hoa dại Tự nhiên, nguyên thủy, cứng đầuNhững câu chuyện nhỏ…Những điều tâm đắc ở “Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại”Ngày xưa tôi “từng có” một trái timCảm nhận của độc giả về cuốn sách Tuổi Hai Mươi Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa DạiMua sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại ở đâu? cùng chiêm ngưỡng cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại. Ảnh InternetBước sang cái tuổi đôi mươi, phải chăng bạn đã cảm thấy cuộc đời mình như một bài kiểm tra không báo trước? Những chông chênh, lo lắng, trăn trở cứ thế cuốn lấy bạn? Những bất định của tuổi trẻ vì chưa có bất cứ sự chỉ dẫn nào sắp đặt trước? Hay thậm chí là sự sợ hãi và hoang mang…Tương lai như một ẩn số khó đoán? Áp lực phải thành công, phải ưu tú mà chính bản thân đặt ra, từ gia đình và xã hội? Có thể những điều đó đang luẩn quẩn trong bạn, tựa như mê cung trá hình. Bạn lo lắng khi thấy mọi người lần lượt thành công, và bắt đầu sốt ruột khi mình dần bị bỏ lại? Đừng lo lắng, hãy để cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại mang đến lời tâm tình về những năm tháng đó vỗ về tâm hồn bạn. Ảnh bìa sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại. Ảnh InternetThông tin chung về cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa DạiTác giả Trang Bút danh Trang XtdNgôn ngữ Tiếng ViệtThể loại Tản văn, tiểu thuyếtTình trạng Tái bảnNăm xuất bản 2017Bởi NXB TrẻCông ty phát hành Nhà Xuất Bản TrẻGiá bìa VNĐ/cuốnSố trang 280Kích thước 12 x 20 cmLoại bìa Bìa mềmTổng số tập 1 tậpĐánh giá trên Tiki 171 đánh giá Tác phẩm được đón nhận và đánh giá cao bởi người mua hàng trên Tiki. Ảnh BlogAnChoiVài nét về tác giả Trang XtdTrang Xtd là tác giả trẻ, khá mới nhưng đã có những đóng góp nhất định trong sự nghiệp văn học. Cô được biết đến không chỉ như một nhà văn mà còn là cô sinh viên ưu tú với thành tích xuất sắc tại các trường danh tiếng. Cũng như bao bạn trẻ khác, từng nhận những cú vấp ngã đầu đời rồi bước tiếp bỏ mặc những định kiến xung quanh, cô gái trẻ 9x đã mang đến cho chúng ta một cái nhìn mới lạ, đa chiều mà hết sức sâu sắc về cuộc sống, tình yêu, hạnh cũng có những chia sẻ hết sức thú vị rằng so với độ tuổi hình hài của mình, nhiều khi trái tim đi lạc đến tận 40. Đó là những lời bộc bạch chân thành của Trang Xtd, một cô gái trẻ với trái tim đa cảm và suy nghĩ vô cùng sâu sắc. Chính vì thế mà trước khi “chạm ngõ” với nghiệp văn chương, đã không ít lần cô bị cư dân mạng ném đá khi dám bày tỏ những suy nghĩ “ngược dòng” trên mạng xã dung chính của cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa DạiTuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại với hơn 200 trang, không quá dài, cũng không quá ngắn đơn giản tái hiện lại những mảnh chuyện nhỏ, viết lên những cảm xúc, trải nghiệm chân thực nhất của tuổi đôi mươi, mang người đọc đến với nhiều trạng thái khác nhau. Tuổi 20 bạn đã từng muốn sống như thế nào? Ảnh InternetBắt gặp những bông hoa dại Tự nhiên, nguyên thủy, cứng đầuTrong những tháng ngày chông chênh của tuổi trẻ, nếu như tình cờ bắt gặp Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại, có lẽ bạn sẽ yêu nó ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Tại sao tuổi hai mươi lại như bông hoa dại mà không phải thứ gì khác? Phải chăng ở độ này, có gì đó vừa nhen nhóm lên, đẹp đẽ mà điên cuồng, bất chấp mà ngây dại? Càng đọc, chúng ta càng “hoảng hốt” bởi sao mà giống mình đến thế, thấy như có một “tôi” đang đứng trong những trang sách của Trang 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại không phải một câu chuyện dài với những tình tiết ly kỳ hấp dẫn, cũng không phải một cuốn self-help thúc giục bạn phải thay đổi mỗi ngày để tốt hơn mà đơn giản chỉ là những dòng tản mạn tâm sự của một cô gái tuổi đôi mươi về gia đình và cuộc sống. Có một chút nhẹ nhàng len lỏi vào trái tim bộn bề của những con người đang ngày đêm bon chen với cuộc sống hiện đại. Không ồn ào, không phô trương; Trang Xtd nhỏ nhẹ tâm tình, làm một người bạn kể cho chúng ta nghe biết bao chuyện, lội dòng suy tư từ quá khứ đến hiện tại để rồi, chúng ta vỡ òa trong mỗi mảnh câu chuyện nhỏ… Những câu chuyện kí ức Ảnh InternetMột chiếc “Vé trốn về miền kí ức”, chạy quanh qua những năm tháng học trò với những suy nghĩ hết sức “ngày ấy”. Ngày xưa mà thấy cậu nào bàn luận về ngoại hình con gái là ghét ghê lắm. Ngày xưa cô giáo hỏi ai không hiểu thì giơ tay lên, dù không hiểu thật cũng còn lâu mới giơ tay. Ngày xưa nghe bài hát “Xe đạp” của Thùy Chi thấy lãng mạn gần chết… Vậy còn bây giờ thì sao?Một câu chuyện về “khoảng trời bị bỏ lại” khi năm tháng đã nhuộm màu kí ức. Những hoài niệm về Hà Nội thân yêu, về bà ngoại tóc đã bạc hơn, và khu vườn buồn hơn vì không ai chăm nó, về căn nhà nhỏ mang không khí lạnh lẽo mỗi trận gió bấc lùa qua khe cửa, về bức tường ngày nào với những mảng đất bong lả tả, về một bài hát cũ trước thềm năm mới…Đúng vậy, chuyện cũ không bao giờ cũ, tựa cánh hoa kia ép trong vở lâu ngày, màu đã mất, hương cũng chẳng còn, nhưng cảm giác của chúng ta về cái ngày ngắt hoa ép lên chẳng bao giờ rời bỏ chúng ta mà đi được. Cuốn sách truyền động lực cho biết bao bạn trẻ Ảnh InternetNhững điều tâm đắc ở “Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại”Liệu rằng có bao giờ bạn thắc mắc những gì đã và đang xảy ra trong cuộc sống của chúng ta? Tôi rất thích đoạn văn được in sau bìa cuốn sách. Không ai hỏi chúng ta đã trải qua những gì, có vui không, chỉ hỏi kết quả ra sao, thành tích thế khi đi làm, mọi người thường quan tâm lương có cao không, có nhiều không, làm vị trí đó có địa vị không, công ty có to không… Chẳng mấy ai để tâm công việc đó có mang lại kiến thức, kinh nghiệm quý giá gì hay mình có thực sự thích nó? Có phù hợp với khả năng của bản thân? Khi chọn đối tượng kết hôn, người ta cũng đi tìm những cái gì ổn định, “có lợi” một chút. Gia cảnh, lý lịch đối phương có đẹp không, rồi tuổi tác, gia đình bên chồng, bên vợ thế nào? Mà quên mất nhìn xem mình có thích người đó không. Ly hôn cũng phải xem cha mẹ, hàng xóm láng giềng nghĩ vòng lặp của những người trẻ cứ quay cuồng, vội vã như vậy. Phải chăng vì những “bài kiểm tra” ập đến quá bất ngờ lúc ta chưa kịp trưởng thành nên mới quyết định mọi việc một cách qua loa? Phải chăng bạn đã bao giờ tự hỏi “tôi ơi, có mệt không?” Từ khi đi học đến lúc ra đời, chưa lúc nào chúng ta ngừng sợ hãi…Chưa bao giờ ta thảnh thơi sống trong tình yêu bởi vì ngay từ bé, có mỗi một đoạn đường hạnh phúc mang tên từ trường về nhà mà thôi. Đôi khi ta sợ từ những ngày bé Ảnh InternetCó biết bao câu chuyện nhỏ khiến ta phải suy ngẫm về Facebook, về những anh hùng bàn phím, những siêu nhân đi giày cao gót, về việc đi làm thêm của sinh viên hay những khủng hoảng trong mâu thuẫn với cha mẹ…Tất cả đều được nhìn qua lăng kính rất riêng của nhà văn – một cô gái đang ở giai đoạn đẹp nhất của đời sức hút của cuốn sách không đến từ câu chữ hoa mĩ mà được tạo nên bởi những suy tư của tác giả đơm bông trong từng trang giấy. 20 tuổi, nhưng Trang Xtd lại có những xúc cảm sâu sắc của cái một cái nhìn đa chiều đối với thế giới xung quanh. Một cuốn sách viết cho những tháng ngày thanh xuân của tuổi trẻ, chúng ta đọc để rồi cũng thảng thốt giật mình vì trông thấy chính ta trong đó cũng trẻ, cũng chơi vơi giữa bao hoài bão và cuộc sống thực tại, phải ép mình trong những khuôn khổ chung của xã hội, vội vã theo theo guồng quay tấp nập của cuộc sống. Ngày xưa tôi có một trái tim. Ảnh InternetNgày xưa tôi “từng có” một trái timLật từng trang giấy, ta như bị chìm đắm vào những áng văn, bất giác nhớ về tuổi thơ với bao kỉ niệm như vừa mới hôm qua. Khó có thể nào phủ nhận được ngòi bút nhẹ nhàng, tinh tế mà sắc sảo của Trang Xtd nhưng cũng không khó để thấy được nét gì đó rất “ngông” trong từng câu chữ – chất “ngông” của tuổi trẻ. Vả lại, đâu đó trong Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại, có những đoạn văn khá mơ hồ như mắt ai vừa ngủ dậy sau một đêm dài, phải chăng, đó chính là những điều man mác khó diễn tả thành lời ở tuổi hoa niên?Cảm ơn Trang Xtd, “những ngày hai mươi” cô viết cho chính mình, cho những “khoảng trời bỏ lại”, cũng là viết cho biết bao bạn trẻ. Hi vọng tất cả chúng ta những ai đã, đang và sẽ hai mươi sẽ bước đi thật kiên cường bằng chính đôi chân và trái tim trẻ nhiệt huyết của mình. Trên chặng đường đó, Tuổi Hai Mươi Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại sẽ mãi là người bạn đồng hành không bao giờ bỏ rơi chúng ta ở lại“Nhiều năm sau loay hoayGom những thứ viết, vẽ, vui chơi thành một tậpLúc ấy già lập cập…”Cảm nhận của độc giả về cuốn sách Tuổi Hai Mươi Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa DạiVới lối hành văn chân thực, ngôn từ bình dị, gần gũi, Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại đã thành công dẫn dắt người đọc đến những cung bậc cảm xúc, những trải nghiệm tuyệt vời. Đặc biệt, cuốn sách đã đánh trúng tâm lí của những bạn trẻ, tiếp thêm động lực để chúng ta sống hết mình. Đánh giá bạn đọc Ảnh BlogAnChoi Đánh giá bạn đọc Ảnh BlogAnChoi Đánh giá bạn đọc Ảnh BlogAnChoiMua sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại ở đâu?Bạn đọc có thể tìm mua cuốn Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại tại các nhà sách trên toàn quốc hoặc đặt mua theo đường linkBạn có thể mua cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại trên Tiki tại đâyBạn có thể mua cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại trên Shopee tại đâyBạn có thể tham khảo thêm một số đầu sách hay trên BlogAnChoi sau đây10 cuốn sách cho quý cô thời hiện đại Dám nghĩ, dám làm, dám hạnh phúc6 cuốn sách self help hay nên đọc để bớt chênh vênh ở tuổi 20Hãy chia sẻ với BlogAnChoi về cảm nhận của bạn sau khi đọc xong cuốn sách Tuổi 20 Tôi Đã Sống Như Một Bông Hoa Dại và đừng quên theo dõi BlogAnChoi để có những review mới nhất về các tựa sách hay bạn nhé! Tâm sựHẹn hò Thứ năm, 14/5/2020, 1738 GMT+7 Không biết duyên số lận đận hay sao nhưng từ năm này qua năm khác tôi vẫn lẻ bóng. Tôi là nữ chính hiệu, thích con trai nhưng tìm một người phù hợp, có cảm xúc thật khó. Ngoại hình tôi cũng bình thường, nhỏ nhắn, dễ thương, không phải quá xấu xí. Từ khi còn đi học cấp 2, cấp 3 cũng có bạn bè cùng lớp hoặc khác lớp thích nhưng khi đó thực sự tôi không biết thế nào là yêu, là tình cảm trai gái. Nhiều khi thấy bạn cùng lớp hí hửng yêu đương, tôi lại nghĩ con nít thì biết gì mà yêu như vậy cho đến khi tôi xa quê đi học đại học. Môi trường học ít nam nên chẳng quen ai, lại không thích giao du bạn bè nhiều ngoài mấy bạn nữ thân thiết. Đi học về tôi chỉ ở nhà, không đi chơi đâu. Tôi ở cùng phòng một cô bạn, sống khép kín nên cuộc sống thời sinh viên cứ bình lặng trôi qua. Tới khi đi làm tôi vẫn giữ thói quen như vậy, không quen ai, đi làm rồi về nhà, không đi chơi. Sau đó tôi có nói chuyện, gặp gỡ vài người nhưng chuyện cũng không đi đến đâu. Một phần tôi thích chọn người mà mình có cảm gian không ngừng trôi cho đến khi tôi chợt nhận ra đã 32 năm rồi mà chưa trải qua cái gọi là tình yêu. Chắc không ai tin được một người con gái 32 tuổi lại chưa từng yêu ai, trong khi tôi không phải người quá nhút nhát, cũng chẳng khô khan. Nếu gặp được người mình thích, tôi nghĩ sẽ yêu thương hết lòng nhưng chắc ông trời vẫn đang thử thách lòng kiên nhẫn của tôi. Mọi người trong nhà cũng vô tư, không thúc giục gì chuyện lấy chồng, chỉ có mẹ thỉnh thoảng bảo quen ai thì lấy cho ổn định, con gái cần có nơi có chốn để bố mẹ yên sự trong lòng tôi muốn có gia đình cho ổn vì cũng lớn tuổi, vả lại tôi cũng thích em bé nên mong có chồng con. Tôi thuộc cô gái truyền thống, có thể nói là đảm đang, có lòng thương người, sống tình cảm nhưng dường như chuyện tình cảm vẫn có gì đó vô hình ngăn cách mà chưa gặp được ai. Có một anh cũng thích tôi, nói chuyện qua lại và gặp gỡ uống cà phê, tán tỉnh mấy năm nhưng thực sự tôi không có cảm xúc nên thôi. Độc giả gọi vào số 09 6658 1270 để được hỗ trợ, giải đáp thắc mắc. Họ tên Bông Tuổi 32 tuổi Nghề nghiệp Văn phòng Nơi ở Thành phố Nam Định, Nam Định Giới tính Nữ Đôi khi chữ like thật buồn ←Ví dụ, khi thích bạn, tôi đã làm vô số điều nghe có vẻ ngu ngốc, nhưng tôi đã nghe rất nhiều lời khuyên và thử nhiều cách, nhưng tôi vẫn không thể lạnh lùng đối mặt với bạn, và tôi vẫn không thể kiềm chế Bản thân tôi. Cảm giác muốn gặp em vẫn không cách nào ngừng tiếp tục yêu em. Không thể yêu em dường như đã trở thành chuẩn mực trong cuộc sống của tôi. Tôi đã có thể bình tĩnh chấp nhận cảm giác không được thích này nhưng vẫn Không thể lý trí Anh không thể thuyết phục em Anh không còn yêu bản thân mình nữa Dù vậy, anh chưa bao giờ hối hận khi gặp em ở độ tuổi đẹp nhất Đối với anh đam mê ba phút, đó là điều anh Đã cố chấp lâu nhất, cho dù sự cố chấp này chưa bao giờ có, cuối cùng em vẫn tự hào mà nói yêu đơn phương bản thân không yêu anh là có lỗi, nhưng em rất sợ, rất sợ. rằng người khác sẽ thuyết phục tôi từ bỏ cô ấy, bởi vì yêu em cẩn thận là một điều rất quan trọng trong cuộc sống của tôi. Quá khó để quên mọi thứ, vì vậy tôi muốn luôn luôn nhớ, núi cao và đường xa, và Tôi sẽ không luôn yêu! haoshino_5 tt cre douyin抖音 xuhuong stt_buồn_tâm_trạng Tôi từng nghĩ rằng, với mỗi người, chuyện tình cảm là điều không thể tránh khỏi. Giống như bước vào tuổi dậy thì, tôi coi việc yêu đương là một cột mốc quan trọng, một điều mà cuối cùng ai cũng trải qua. Tuy nhiên, hiện tại tôi đã 27 tuổi và tôi chưa từng có một mối quan hệ tình cảm lãng mạn đây không lâu, tôi thường cảm thấy xấu hổ khi phải nói về tình trạng "luôn độc thân" của mình với bạn bè. Việc thiếu kinh nghiệm tình ái của tôi giống như một bí mật đáng xấu hổ, một kiểu thất bại nào đó, một điều luôn khiến tôi tự hỏi Có điều gì không ổn với mình sao?Tôi lớn lên trong một gia đình theo đạo Hồi. Trường học của tôi chia lớp theo giới tính nhưng dù vậy, tôi vẫn chứng kiến những màn tán tỉnh vụng về diễn ra ở hành lang. Tôi luôn ủng hộ những người bạn của mình khi họ thổ lộ về người yêu và bạn đời của mình. Tuy nhiên khi suy nghĩ về mối quan hệ của chính mình, tôi cảm thấy hơi lo lắng. Tôi tốt nghiệp trung học mà không có mối tình đầu. Tôi đã thất vọng, nhưng vẫn chưa quá lo lắng. Có lẽ bước đột phá vào chuyện tình cảm của tôi không dành cho trường trung học, tôi tự lý luận. Ở trường đại học, tôi quyết tâm tận hưởng những khoảnh khắc mà mọi người khác đang nhiên, ở đại học cũng không có chuyện gì xảy ra với tôi và tôi bắt đầu cảm thấy mình đang bị tụt lại phía sau theo một cách nào đó. Tôi sợ rằng nếu không hẹn hò, thử nghiệm, kết giao hay yêu đương, tôi sẽ bỏ lỡ một điều gì đó lớn lao và không sống một cuộc đời trọn vẹn. Tuy nhiên tôi không bao giờ có thể tự mình tìm kiếm hoặc tạo điều kiện cho sự lãng mạn. Và bởi vì tôi đã rũ bỏ rất nhiều giới hạn đang kìm hãm tôi, nên tôi không thể hiểu tại sao mình không yêu lúc tôi trở nên bận tâm với cuộc sống thiếu tình yêu của mình. Có lần, khi gặp gỡ bạn bè trong một chuyến về quê, tôi phải bịa ra một mối tình không hề tồn tại, đơn giản chỉ vì muốn có một điều gì đó bình thường để trò chuyện với cô gái trẻ cảm thấy thoải mái với tình trạng độc thân Ảnh minh họa 4K.Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi đã thử nghiệm với các ứng dụng hẹn hò như Bumble, Tinder, Minder và những ứng dụng được cho là dành cho những người hướng nội. Nhưng việc sử dụng các ứng dụng hẹn hò khiến tôi có cảm giác giả tạo và gượng liên tục chỉnh sửa hồ sơ của mình, cố gắng phản ánh đúng nhất bản chất của con người tôi. Tôi đã trò chuyện với một số người có vẻ dễ mến nhưng triển vọng gặp mặt thực sự có vẻ căng thẳng hơn là thú vị. Cuối cùng, trong một lần thất bại, tôi đã xóa tất cả các ứng khoảng thời gian đó, cuộc độc thoại nội tâm của tôi trở nên gay gắt. Tôi có phải là kẻ thất bại không? Tôi tự hỏi. Tôi có kỳ lạ không? Có điều gì đó không ổn? Có phải tôi có vấn đề về mặt cảm xúc? Tôi có phải là người vô tính không? Tôi cảm thấy ghen tị với bạn bè. Tôi thậm chí còn ghen với những mối tình đơn phương...Những suy nghĩ này tiếp tục quay cuồng trong đầu tôi, càng trở nên trầm trọng hơn khi chính gia đình tôi thất vọng về việc tôi liên tục từ chối những cuộc mai mối "sắp đặt" đầy tiềm năng. Bố mẹ tôi thường nói "Ít nhất con hãy gặp họ một lần đã chứ. Con không lo về việc ở một mình tới già hay sao?".Thông thường, những câu hỏi này khiến tôi cảm thấy có gì đó không ổn với mình. Nhưng một ngày nọ, tôi chợt nghĩ "Tôi có lo lắng về việc sống một mình không?". Ngay sau khi câu hỏi đó nảy ra trong đầu tôi, tôi có một câu hỏi khác "Mục đích của một mối quan hệ chỉ là để không phải ở một mình khi già đi hay sao?".Tôi đã trải qua những năm tháng mong muốn có một mối quan hệ nhưng tôi không bao giờ ngừng nghĩ về điều gì sẽ xảy ra tiếp theo, sau khi tôi "có" được đối tôi bắt đầu nghĩ xa hơn về tương lai, tôi nhận ra rằng, tôi không thể thực sự nói là tôi muốn chia sẻ cuộc sống của mình và tất cả những khoảnh khắc đó với người luôn thích mơ mộng về cuộc sống mà tôi mong muốn. Khi còn là một đứa trẻ, tôi đã dành hàng giờ để mơ ước trở thành một nhà văn. Cuối cùng, tôi đã trở thành một nhà văn. Sau đó, khi tôi quyết định làm việc tự do toàn thời gian, một lần nữa, tôi đã đạt được nó. Sau này, tôi bắt đầu mơ về việc chuyển đến một lục địa mới, đây là một quá trình mà tôi đang hiện thực khi nói đến các mối quan hệ, tôi chưa bao giờ thực sự mơ mộng nhiều. Tôi đã tự hỏi cảm giác thân mật với ai đó sẽ như thế nào, nhưng tôi chưa bao giờ dành hàng giờ để thực sự hình dung về nó, mong muốn nó, thấy mình bận tâm với việc hình dung ra vào đó, tôi chỉ nghĩ hẹn hò là điều gì đó tôi có thể làm để có trải nghiệm, vì mọi người mong đợi tôi làm điều đó hoặc vì tôi sợ bỏ lỡ nếu không làm - không phải vì tôi thực sự thấy cần phải làm điều cùng, tôi nhận ra một điều đơn giản nhưng đúng Tôi chưa bao giờ muốn có một mối quan hệ thực sự. Đó là một sự thật rõ ràng. Tôi không có khả năng cởi mở với những trải nghiệm giống như những người khác đã đón nhận một cách nồng là một sự thật khi tôi học cách tách biệt những gì tôi muốn với những gì tôi nghĩ rằng tôi phải mong muốn. Một sự thật tự phơi bày thông qua việc xác định ý nghĩa của một cuộc sống trọn vẹn đối với tôi, thông qua việc học được rằng, một mình không có nghĩa là cô đơn và các mối quan hệ hư cấu mà tôi coi là lý tưởng khác xa với những gì thực tế mang người quan niệm rằng, kết đôi là một bước thiết yếu trong hành trình cuộc đời của một người. Xã hội có niềm tin chung rằng, một mối quan hệ tình cảm là chìa khóa dẫn đến hạnh thần thoại Hy Lạp cổ đại, con người được tạo ra với bốn tay, bốn chân và một cái đầu với hai khuôn mặt. Vị thần Hy Lạp Zeus sợ rằng sự mãn nguyện và quyền lực của chúng ta sẽ ngăn cản chúng ta tôn thờ ngài, nên đã xẻ đôi chúng ta, bắt chúng ta phải dành phần lớn cuộc đời để tìm kiếm "một nửa khác" của nhiên tôi cảm thấy hoàn toàn bình thường với hai tay, hai chân và một khuôn mặt của mình. Đôi khi tôi cảm thấy mình là một kẻ lập dị và ước rằng mình có một câu trả lời hoàn hảo cho lý do tại sao tôi không muốn hẹn hò nhưng tôi nhận ra, tôi không theo những khuôn mẫu vậy, ở tuổi 27, tôi chưa từng có bất kỳ mối quan hệ nào và tôi không biết liệu mình có bao giờ yêu hay không nhưng tôi không còn chờ đợi để được sa vào loại tình yêu được cho là sẽ lay động tới tâm can của nhiên, tôi cũng có những điều hối tiếc của riêng mình, về những điều trong cuộc sống mà tôi không hài lòng, những việc mà tôi mong có thể thay đổi. Tuy nhiên tình trạng mối quan hệ của tôi không phải là một trong số đó.

tôi đã yêu từ khi chưa có tuổi